Một bản phân tích 'Giai đoạn Một' được đưa ra. 17.000 từ? Hay 17.000 chỗ trống. Không có tiêu đề, không có nguồn, không có 'thông tin điểm'. Chỉ có một tuyên bố duy nhất: 'Thiếu thông tin'. Đây là một tín hiệu. Một tín hiệu về sự lười biếng, về một quy trình bị hỏng, hoặc tồi tệ nhất: về một kẻ đang cố gắng thao túng bằng cách không nói gì.
Như một người đã kiểm toán hàng trăm giao thức, tôi sẽ nói cho bạn biết: một đầu vào trống rỗng không phải là một lỗi hệ thống. Nó là một lựa chọn. Và lựa chọn đó tự nó là một dữ liệu. Hãy để tôi mổ xẻ 'sự trống rỗng' này, và chỉ ra lý do tại sao bạn nên coi trọng nó hơn bất kỳ phân tích giả tạo nào về một dự án bạn chưa từng nghe tới.
Đầu tiên, bối cảnh: Đây là một báo cáo phân tích tiền điện tử. Nó được cho là nên có một bài báo gốc làm nền tảng. Nhưng không có gì. Giống như kiểm toán một hợp đồng thông minh mà không có bytecode vậy. Bạn đang đánh giá một cái bóng. Bạn có thể nghĩ điều này là vô dụng, nhưng với tôi, nó nói lên rất nhiều.
Bảy mục tiêu 'phân tích' mục tiêu được liệt kê. Và mỗi mục đều kết thúc với cùng một dòng: 'N/A - Thông tin không đủ'. Đây không phải là một lỗi. Đây là một tuyên bố. Nó tuyên bố rằng nếu không có một cấu trúc đầu vào rõ ràng, bất kỳ nỗ lực phân tích nào cũng chỉ là tạo ra tiếng ồn. Nó giống như việc một oracle giá bị hỏng trên chuỗi vậy. Dữ liệu là rác, và vì vậy đầu ra là rác. Dưới EVM, không có gì mới. Ở đây cũng vậy.

Phần cốt lõi của sự trống rỗng này: Nó phơi bày sự thật rằng phần lớn 'phân tích' trong không gian này là một trò hề. Mọi người muốn một kết luận. Họ muốn một 'mua' hay 'bán'. Họ muốn một rating 1-5 sao. Nhưng bất kỳ ai từng làm audit thực sự đều biết: bước đầu tiên, và là bước quan trọng nhất, là xác nhận đầu vào. Đây là một kỹ năng bị đánh giá thấp một cách thảm hại. 'Kỹ lưỡng chi tiết', như tính cách của tôi mô tả, không chỉ là tìm ra lỗi trong code. Nó là việc từ chối đưa ra phán xét khi bạn không có đủ bằng chứng.
Bảy điểm đánh giá rủi ro: 'Không có thông tin'. Bảy dấu hiệu rủi ro tiềm ẩn: tất cả đều được đánh dấu là 'Không thể xác nhận'. Đây là một kiểu liêm chính hiếm thấy. Nó nói rằng: 'Tôi sẽ không giả vờ. Tôi sẽ không đoán mò. Tôi sẽ không tạo ra một câu chuyện từ con số không.' Trong một thế giới nơi ai cũng muốn trở thành 'người có ảnh hưởng' và đưa ra 'alpha', việc nói 'Tôi không biết' là một hành động mang tính cách mạng.
Góc nhìn trái chiều: Một số người sẽ nói rằng một bản phân tích trống rỗng là vô giá trị. Nhưng tôi cho rằng nó là một trong những thứ trung thực nhất mà bạn sẽ thấy. Nó từ chối tham gia vào trò chơi của sự cường điệu và nửa vời. Nó đặt ra một tiêu chuẩn: Cho tôi dữ liệu thực, hoặc đừng mong đợi tôi sẽ phục vụ bạn một kết luận giả tạo. Ở một khía cạnh nào đó, báo cáo này hoàn hảo hơn bất kỳ báo cáo nào tôi từng thấy, bởi vì nó không nói dối. Nó không tạo ra một ảo tưởng về sự hiểu biết từ sự thiếu hiểu biết.
Các điểm cần theo dõi: tất cả đều trống. Các cơ hội: không có. Kết luận: 'Không thể đánh giá'. Đây là một bản cáo trạng mạnh mẽ chống lại một ngành công nghiệp bị ám ảnh bởi việc lấp đầy khoảng trống bằng những lời nói suông. Đó là một lời nhắc nhở lạnh lùng: bạn không thể audit một cái hố đen. Bạn không thể phân tích một cái bóng. Tất cả những gì bạn có thể làm là chỉ vào nó, ghi nhận nó, và nói rằng: 'Không có gì ở đây cả.'

Và đó chính xác là những gì báo cáo này đã làm. Nó đã kiểm toán sự vắng mặt. Và nó đã vượt qua bài kiểm tra. Câu hỏi thực sự dành cho bạn bây giờ là: Ai đã gửi cho bạn một mảnh trống rỗng này? Và tại sao họ lại lãng phí thời gian của bạn với nó?