Hôm nay, ngân hàng trung ương Ghana công bố kế hoạch chi 429 triệu USD để mua vàng thỏi. Con số này ngay lập tức gây chú ý trên các diễn đàn tài chính quốc tế — không phải vì nó lớn, mà vì nó đến từ một quốc gia đang trong quá trình tái cơ cấu nợ. Ghana nợ nước ngoài hơn 28 tỷ USD, lạm phát vẫn ở mức 25%, và đồng cedi đã mất gần 50% giá trị chỉ trong hai năm qua. Một nền kinh tế đang chảy máu như vậy lại đi mua vàng — một tài sản không sinh lời, không tạo ra dòng tiền, không giải quyết được bài toán nhập khẩu xăng dầu hay lương thực. Thoạt nhìn, quyết định này có vẻ phi logic. Nhưng nếu nhìn sâu vào cấu trúc bảng cân đối tài sản của ngân hàng trung ương, đây là một trong những thí nghiệm tiền tệ táo bạo nhất mà một quốc gia đang khủng hoảng có thể thực hiện. Và cũng là một trong những canh bạc rủi ro nhất.
Câu chuyện của Ghana không chỉ nói về vàng. Nó nói về bản chất của niềm tin — thứ mà cả ngành tài chính truyền thống lẫn thế giới tiền mã hóa đều đang vật lộn để định nghĩa lại. Tôi muốn mổ xẻ quyết định này dưới góc nhìn kỹ thuật, so sánh với những gì đang diễn ra trong lĩnh vực stablecoin và thanh toán xuyên biên giới — nơi mà các giao thức cũng đang cố gắng xây dựng niềm tin từ những tài sản dự trữ vật chất.
Để hiểu vì sao Ghana làm điều này, chúng ta cần nhìn lại bức tranh thanh khoản toàn cầu trong hai năm qua. Sau đợt tăng lãi suất lịch sử của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, đồng đô la trở thành tài sản mạnh nhất thế giới. Dòng vốn chạy khỏi các thị trường mới nổi, bao gồm gần như toàn bộ châu Phi. Các quốc gia vay nợ bằng đô la — như Ghana — đối mặt với chi phí trả nợ tăng vọt trong khi nguồn thu ngoại tệ từ xuất khẩu hàng hóa thô lại giảm. Kết quả là một vòng xoáy tử thần: đồng nội tệ mất giá, làm tăng gánh nặng nợ, buộc ngân hàng trung ương phải đốt dự trữ đô la để can thiệp, rồi lại mất giá tiếp. Khi dự trữ cạn kiệt, lạm phát phi mã — đúng những gì Ghana đã trải qua vào năm 2022 và đầu 2023.
Trong bối cảnh đó, 429 triệu USD là một con số mang tính biểu tượng. Nó chiếm khoảng 8-10% tổng dự trữ ngoại hối hiện tại của Ghana — một con số ước tính dựa trên dữ liệu công bố gần nhất. Nhưng vấn đề không nằm ở khối lượng. Vấn đề nằm ở cấu trúc. Có ba khả năng về nguồn tiền mua vàng này. Thứ nhất, chính phủ rút từ ngân sách nhà nước — tức là từ tiền thuế hoặc viện trợ quốc tế. Thứ hai, chính phủ phát hành trái phiếu nội địa để huy động cedi từ các ngân hàng thương mại, sau đó dùng số cedi này mua vàng từ các công ty khai thác trong nước. Thứ ba, ngân hàng trung ương dùng chính đô la trong kho dự trữ để mua vàng trên thị trường quốc tế.
Mỗi phương án đều có hệ quả hoàn toàn khác nhau. Nếu là phương án một, Ghana đang trực tiếp hy sinh chi tiêu công — có thể là giáo dục, y tế hoặc trả lương công chức — để mua vàng. Điều này cho thấy mức độ ưu tiên tuyệt đối của chính phủ dành cho việc củng cố dự trữ. Nếu là phương án hai, vấn đề trở nên tinh vi hơn: chính phủ phát hành nợ bằng nội tệ, bán cho ngân hàng thương mại, ngân hàng trả bằng cedi, chính phủ dùng cedi mua vàng từ các công ty khai thác. Về bản chất, đây là một vòng tuần hoàn khép kín — nợ nội tệ tăng, nhưng dự trữ vàng cũng tăng. Lượng cedi trong hệ thống ngân hàng tăng lên, nhưng vàng thì nằm im trong kho. Nếu ngân hàng trung ương không hút bớt lượng thanh khoản bơm ra để mua vàng, chính sách này sẽ gây thêm áp lực lạm phát. Còn nếu là phương án ba — dùng đô la dự trữ để mua vàng — thì tổng dự trữ ngoại hối thực chất không tăng, chỉ là thay đổi cơ cấu từ tài sản đô la sang vàng. Và vì Ghana đang thiếu đô la trầm trọng, phương án này khó khả thi.
Vậy đâu là khả năng cao nhất? Dựa trên kinh nghiệm theo dõi các chương trình cứu trợ của IMF ở châu Phi, tôi đánh giá phương án hai — phát hành trái phiếu nội địa để mua vàng — là khả thi nhất. Vì nó không cần đến đô la, không làm giảm dự trữ ngoại hối, và tạo ra một câu chuyện đẹp: Ghana dùng nội tệ để tích lũy một tài sản quốc tế. Nhưng đây cũng chính là cái bẫy. Việc phát hành trái phiếu chính phủ mới sẽ hút thanh khoản từ hệ thống ngân hàng thương mại, đẩy lãi suất nội địa tăng cao hơn, từ đó làm nản lòng đầu tư tư nhân. Trong khi đó, ngân hàng trung ương sở hữu thêm vàng nhưng không thể dùng vàng để tài trợ cho các doanh nghiệp trong nước vay vốn. Điều này giống hệt một giao thức DeFi phát hành token quản trị mới để mua lại tài sản thế chấp của chính nó — bảng cân đối tài sản phình to, nhưng lợi nhuận thực bằng không. Đây là những gì forward guidance ám chỉ: khi một ngân hàng trung ương định hướng thị trường bằng cách mua vàng thay vì điều chỉnh lãi suất, họ đang gửi một thông điệp rằng họ không còn nhiều dư địa cho các công cụ thông thường.
Điều mà các dev không nói với bạn — trong thế giới blockchain — là vấn đề nguồn gốc tài sản thế chấp. Khi một giao thức stablecoin tuyên bố được bảo chứng bằng vàng vật chất, nhà đầu tư cần đặt câu hỏi: vàng đó đến từ đâu? Ai kiểm toán? Nếu vàng được mua bằng chính đồng stablecoin mới phát hành, thì tổng tài sản ròng của giao thức không đổi — chỉ có vòng luân chuyển tiền giữa các thực thể liên kết. Ghana cũng rơi vào tình huống tương tự. Nếu 429 triệu USD đến từ trái phiếu chính phủ do ngân hàng trung ương mua gián tiếp, thì thực chất Ghana đang tự in tiền để mua vàng. Nợ công tăng, lượng cedi trong lưu thông tăng, còn vàng nằm trong kho — niềm tin chỉ tồn tại trên giấy tờ.
Nhưng hãy tạm gác lại cấu trúc. Hãy nhìn vào thông điệp chính trị. Tổng thống Ghana và bộ trưởng tài chính đang phải đối mặt với áp lực khủng khiếp từ người dân — người dân đang vật lộn với giá cả leo thang và đồng lương mất giá. Trong hoàn cảnh đó, mua vàng là một hành động mang tính biểu tượng: nó cho thấy chính phủ đang làm gì đó để bảo vệ giá trị quốc gia. Nó giống như việc một người đang chìm trong nợ nần nhưng vẫn đi mua một chiếc đồng hồ đắt tiền để gây ấn tượng với chủ nợ. Liệu chủ nợ có thấy ấn tượng? Các trái chủ quốc tế của Ghana có thể xem đây là một tín hiệu tích cực — một chính phủ sẵn sàng tích lũy tài sản để đảm bảo khả năng trả nợ trong tương lai. Nhưng cũng có nhiều người xem đây là một sự hoang phí trong thời điểm ngân sách đang kiệt quệ.
Tốc độ tăng trưởng M2 cho thấy ngân hàng trung ương Ghana đã phải in tiền khá mạnh trong năm 2023 để trang trải chi tiêu chính phủ, dù lạm phát vẫn rất cao. Việc mua vàng có thể được dùng như một lý do chính đáng để tiếp tục mở rộng bảng cân đối kế toán — một cách "hợp pháp hóa" việc in tiền. Thay vì in tiền để trả lương, họ in tiền để mua vàng — và câu chuyện trở thành "chính phủ đang xây dựng dự trữ quốc gia". Nhưng tác động lạm phát là y hệt. Những nhà phân tích thông thường sẽ nói rằng việc mua vàng giúp chống lạm phát. Nhưng với một nền kinh tế nhập khẩu lương thực và năng lượng như Ghana, lạm phát chủ yếu đến từ việc đồng cedi mất giá so với đô la — không phải từ việc thiếu vàng. Nếu đồng cedi tiếp tục mất giá, thì ngay cả khi dự trữ vàng tăng, giá gạo và xăng vẫn tiếp tục leo thang.
Khi DXY di chuyển như thế này — chỉ số đồng đô la vẫn quanh quẩn ở mức 104-105 trong nửa đầu năm 2024 — vàng có một mối tương quan nghịch đáng kể. Nếu DXY tiếp tục mạnh, giá vàng tính bằng đô la sẽ chịu áp lực giảm. Điều đó có nghĩa là tài sản mà Ghana vừa mua có thể mất giá ngay khi họ mua xong, trong khi đồng cedi vẫn chưa được cứu. Vàng không phải là một tấm khiên hoàn hảo. Nó từng được coi là nơi trú ẩn an toàn trong thời kỳ lạm phát đình trệ (stagflation) — khi tăng trưởng chậm và lạm phát cao. Nhưng nó lại hoạt động kém trong thời kỳ lãi suất thực dương — khi các ngân hàng trung ương giữ lãi suất cao và lạm phát bắt đầu hạ nhiệt, như giai đoạn 2023-2024. Năm ngoái, vàng đã phá vỡ mức 2.000 USD/ounce nhờ làn sóng mua vào của các ngân hàng trung ương toàn cầu — một xu hướng đã kéo dài suốt ba năm liên tiếp. Ghana gia nhập cuộc chơi này vào thời điểm có phần muộn.
Chỉ số velocity quan trọng ở đây là vòng quay của vàng trong hệ thống kinh tế. Trong một quốc gia bình thường, vàng được ngân hàng trung ương cho các ngân hàng thương mại vay mượn, được dùng làm tài sản thế chấp cho các giao dịch quốc tế, hoặc được tái sử dụng trong thị trường phái sinh. Nhưng với một quốc gia như Ghana, vàng mua về sẽ bị cất trong hầm và gần như biến mất khỏi lưu thông. Nó không thể được dùng để thanh toán một lô hàng thuốc tại Rotterdam. Nó không thể được dùng để trả lãi trái phiếu quốc tế ngay lập tức. Thông thường, nó chỉ có thể phát huy tác dụng nếu Ghana bán nó đi — nhưng bán đi thì lại phản tác dụng với câu chuyện dự trữ. Vậy nên, trong ngắn hạn, lượng vàng 429 triệu USD này là một tài sản bị đóng băng. Chi phí cơ hội: nếu số tiền đó được gửi dưới dạng trái phiếu kho bạc Mỹ, Ghana có thể kiếm được 5,5% mỗi năm — tức khoảng 23 triệu USD — trong khi vàng thỏi không trả lãi. Với một đất nước đang thiếu vốn đầu tư, đó là một khoản chi phí không nhỏ.
Tuy nhiên, có một lĩnh vực mà quyết định này có thể tạo ra tác động thực sự: thanh toán xuyên biên giới. Năm 2023, trong lúc đồng cedi sụp đổ, hệ thống thanh toán của Ghana gần như tê liệt. Các nhà nhập khẩu không thể tìm đủ đô la để mua hàng từ châu Á và châu Âu. Nhiều lô hàng bị kẹt tại cảng vì thiếu ngoại tệ. Trong một thế giới mà giao dịch quốc tế vẫn chủ yếu dựa trên đồng đô la, một quốc gia thiếu đô la không thể mua được bất cứ thứ gì — kể cả khi nước đó có đầy vàng trong lòng đất. Câu hỏi là: liệu Ghana có thể dùng vàng như một phương tiện thanh toán để giải quyết bài toán nhập khẩu? Về lý thuyết, có. Ghana có thể ký một thỏa thuận hoán đổi vàng-đổi-ngoại tệ với một quốc gia khác — ví dụ như bán vàng cho một ngân hàng trung ương đối tác để nhận về đồng tiền của quốc gia đó. Nhưng điều này đòi hỏi một thiết bị ngoại giao tài chính phức tạp — và một đối tác sẵn sàng chấp nhận vàng làm phương tiện thanh toán. Trên thực tế, các giao dịch như vậy rất hiếm và tốn thời gian.
Điều này dẫn tới một đề xuất đáng suy nghĩ: nếu Ghana thực sự muốn sử dụng vàng một cách hiệu quả, họ nên phát hành một loại token được bảo chứng bằng vàng — giống như PAX Gold hay Tether Gold — thay vì chỉ cất giữ vàng thỏi trong kho. Một token vàng quốc gia có thể cho phép các nhà nhập khẩu Ghana dùng token này để thanh toán với các đối tác nước ngoài, tạo ra một kênh thanh toán không phụ thuộc vào đô la. Về mặt kỹ thuật, điều này không quá khó: Ghana có thể ủy thác vàng cho một tổ chức lưu ký quốc tế, phát hành token trên một nền tảng blockchain công khai, và sử dụng cơ chế xác thực bằng chữ ký số để đảm bảo giao dịch. Nhưng về mặt thể chế, đây là một bước đi cách mạng mà một chính phủ đang khủng hoảng hiếm khi dám thực hiện — vì nó đồng nghĩa với việc từ bỏ một phần quyền kiểm soát tiền tệ quốc gia. Chính phủ Ghana sẽ mất khả năng in thêm cedi nếu toàn bộ nền kinh tế bắt đầu sử dụng token vàng. Đó là lý do tại sao tôi tin rằng quyết định lần này chỉ đơn giản là một nghiệp vụ dự trữ, không phải là một chiến lược số hóa tiền tệ.
Nhìn từ góc độ địa chính trị, quyết định của Ghana không đến trong chân không. Trong hai năm qua, nhiều ngân hàng trung ương trên thế giới — đặc biệt là các nước đang phát triển — đã tăng mua vàng để đa dạng hóa dự trữ khỏi sự phụ thuộc vào đồng đô la. Nga và Ấn Độ là những người mua lớn nhất. Ngay cả ở châu Phi, Nigeria — quốc gia lớn nhất lục địa — cũng đã công bố kế hoạch xem xét lại chiến lược dự trữ ngoại hối của mình. Ghana không phải là người tiên phong, nhưng hành động này có thể tạo ra hiệu ứng domino. Nếu một quốc gia vừa vỡ nợ như Ghana vẫn có thể mua vàng để củng cố niềm tin, thì các quốc gia láng giềng cũng có thể làm theo. Điều này củng cố câu chuyện vĩ mô dài hạn: vàng — và các tài sản phi đô la — sẽ ngày càng trở nên quan trọng trong cấu trúc dự trữ toàn cầu.
Nhưng có một vấn đề mà cả chính phủ Ghana lẫn các nhà phân tích quốc tế đều có thể bỏ qua: hiệu ứng phản xạ. Khi ngân hàng trung ương mua vàng, người dân Ghana — những người đang giữ cedi — có thể cảm nhận điều này như một dấu hiệu cho thấy chính phủ không còn tin vào đồng nội tệ của mình nữa. Nếu một người nông dân ở vùng Ashanti thấy ngân hàng trung ương mua vàng, liệu anh ta có đổi ngay số cedi đang giữ sang đô la không? Rất có thể. Khi niềm tin vào đồng nội tệ tiếp tục suy giảm, tỷ giá trên thị trường chợ đen sẽ ngày càng xa tỷ giá chính thức, làm trầm trọng thêm lạm phát. Vàng trong kho của ngân hàng trung ương không thể ngăn cản người dân đổ xô ra chợ đen mua đô la. Trong ngắn hạn, hành động này có thể làm tăng áp lực mất giá cedi — bởi vì nó xác nhận nỗi sợ của người dân rằng đồng nội tệ không còn xứng đáng được nắm giữ.
Đây là lý do điều này chưa được định giá: thị trường ngoại hối Ghana hiện vẫn đang vận hành với một tỷ giá chính thức được kiểm soát và một tỷ giá tự do ngoài hợp pháp — nơi mà chênh lệch có thể lên tới 30-50%. Nếu chương trình mua vàng chỉ dừng ở mức độ tuyên bố, mà không có các biện pháp bổ sung như thắt chặt tiền tệ trong nước, kiểm soát chặt chẽ hơn các giao dịch ngoại tệ, hay cải thiện môi trường đầu tư, thì hiệu quả sẽ rất hạn chế. Ngược lại, nếu Ghana kết hợp mua vàng với việc giữ lãi suất cao và minh bạch hóa dữ liệu dự trữ, tín hiệu có thể mạnh hơn nhiều.
So sánh với thị trường tiền mã hóa, có một sự tương đồng thú vị. Các giao thức stablecoin như sUSDe — với mô hình trả lãi suất cao bằng cách nắm giữ các vị thế phái sinh phức tạp — chạy rất tốt trong thị trường tăng giá (bull market), nhưng sẽ phát nổ đầu tiên trong thị trường giảm giá (bear market) khi sự không khớp kỳ hạn giữa tài sản và nợ phải trả bị phanh phui. Ghana cũng vậy: chương trình mua vàng được thực hiện trong lúc thị trường vàng đang ở đỉnh, lãi suất toàn cầu đang cao, và nền kinh tế trong nước đang suy thoái. Nếu vàng giảm giá sâu — không phải là không thể — thì dự trữ của Ghana sẽ mất giá, còn nợ nần vẫn còn nguyên. Vàng không thể thay thế cho một chương trình cải cách kinh tế nghiêm túc. Nó chỉ có thể mua thời gian.
Chúng ta cũng cần nhắc đến vai trò của IMF. Ghana đang nhận gói cứu trợ 3 tỷ USD từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Để có được khoản vay này, Ghana phải chấp nhận một loạt điều kiện: tăng thuế, cắt giảm chi tiêu, từ bỏ các khoản trợ cấp năng lượng. Giám đốc điều hành IMF thường xuyên có những đánh giá định kỳ về tiến độ cải cách của Ghana. Nếu họ đánh giá việc chi 429 triệu USD mua vàng là một hành động lãng phí nguồn lực quốc gia trong thời điểm thắt lưng buộc bụng, họ có thể trì hoãn giải ngân gói cứu trợ — một cú sốc tài chính có thể đẩy Ghana vào vòng xoáy vỡ nợ sâu hơn. Do đó, quyết định này có thể là một con dao hai lưỡi trong quan hệ với IMF. Mặt tích cực: nó cho thấy Ghana cam kết củng cố dự trữ. Mặt tiêu cực: nó cho thấy ưu tiên của chính phủ có thể không hoàn toàn phù hợp với lộ trình cải cách tài khóa mà IMF vạch ra.
Một khía cạnh thực dụng hơn cần được xem xét: Ghana có thể dùng vàng như một phương tiện để trả nợ cho các chủ nợ song phương. Trong lịch sử, một số quốc gia châu Phi đã thanh toán các khoản nợ cho nước ngoài bằng vàng khi thiếu ngoại tệ. Liệu Ghana có thể đề xuất việc này với các chủ nợ như Ấn Độ, Brazil — những nước có nhu cầu lớn về vàng? Về lý thuyết, điều này có thể giảm bớt áp lực ngoại tệ. Nhưng nó đòi hỏi sự đồng thuận từ phía chủ nợ, và các chủ nợ thường muốn được trả bằng đô la hoặc nội tệ của họ hơn là vàng — một loại tài sản mà họ phải tốn công đưa vào kho. Khả năng xảy ra không cao, nhưng nó cho thấy vàng vẫn có chức năng như một thứ tiền tệ quốc tế cổ điển.
Còn một vấn đề nữa: mua vàng về có thể làm lộ rõ sự phụ thuộc vào khai khoáng trong nước. Ghana là một trong những quốc gia sản xuất vàng lớn nhất châu Phi, nhưng phần lớn vàng được khai thác bởi các công ty nước ngoài — chủ yếu là các nhà đầu tư lớn đến từ các trung tâm tài chính toàn cầu. Nếu ngân hàng trung ương Ghana bắt đầu mua vàng từ các công ty khai thác — thay vì để họ bán ra thị trường quốc tế — điều đó có thể tạo ra xung đột lợi ích. Các công ty khai thác muốn bán với giá thị trường thế giới, trong khi ngân hàng trung ương có thể muốn mua với giá ưu đãi để đảm bảo nguồn cung. Nếu không có cơ chế định giá minh bạch, việc này sẽ trở thành một ổ tham nhũng khổng lồ. Năm 2021, Ghana từng phải đối mặt với các cáo buộc về hợp đồng mua vàng không minh bạch giữa chính phủ và một số doanh nghiệp tư nhân. Việc lặp lại một kịch bản tương tự sẽ làm xói mòn lòng tin của người dân và nhà đầu tư.
Khi đặt toàn bộ bức tranh lên bàn cân, có một nghịch lý nổi bật. Ghana — một nước nghèo, mắc nợ, đang cần đầu tư nghiêm túc cho nông nghiệp, năng lượng và số hóa — lại chọn bỏ ra 429 triệu USD cho những thỏi vàng vô tri. Trong khi người dân Ghana đang cần gạo, họ bảo chúng ta hãy bán vàng đi để mua gạo. Nhưng vấn đề là: vàng không nấu thành cơm được. Vậy thì phải nhìn nhận một cách công bằng. Nếu 429 triệu USD này giúp Ghana tránh được một đợt mất giá thêm 50% cũng như tránh được vòng xoáy siêu lạm phát, thì nó xứng đáng. Nếu nó cải thiện vị thế trả nợ của Ghana trong mắt các quỹ đầu tư và trái chủ, thì nó xứng đáng. Nếu nó tạo ra một mức sàn tâm lý cho đồng cedi, thì nó xứng đáng. Nhưng nếu nó chỉ là một cử chỉ mang tính sân khấu, một thông cáo báo chí đẹp đẽ được tweet lên mà không có bất kỳ hành động cải cách nào đi kèm, thì toàn bộ số tiền đó sẽ tan thành mây khói — để lại một đất nước mắc nợ nhiều hơn và một ngân hàng trung ương với kho vàng không thể dùng để trả lương cho bác sĩ.
Bài học từ Ghana rất gần với bài học mà nhiều giao thức tiền mã hóa đã học được trong chu kỳ này: niềm tin không thể được mua chỉ bằng một tài sản đứng yên. Nó được xây dựng từ sự minh bạch, từ kỷ luật tài chính, từ việc thực hiện đúng những gì đã hứa. Vàng là một tấm khiên, nhưng nếu không có một cơ thể khỏe mạnh đứng sau tấm khiên đó, tấm khiên chỉ là một món đồ trang trí. Ghana đang ở một ngã rẽ — không phải giữa vàng và đô la, mà giữa việc tiếp tục trì hoãn cải cách và việc chấp nhận một sự thật đau đớn rằng một quốc gia chỉ có thể được cứu bằng năng lực sản xuất và thể chế của chính mình. Khi các ngân hàng trung ương châu Phi khác — Nigeria, Kenya, Nam Phi — đang dõi theo, hành động của Ghana sẽ trở thành một tài liệu tham khảo. Nếu nó thành công, chúng ta có thể sẽ thấy nhiều quốc gia làm theo như một phần của phong trào phi đô la hóa rộng lớn hơn. Nếu nó thất bại, nó sẽ trở thành một lời cảnh báo: vàng không bao giờ là giải pháp cho sự yếu kém trong quản trị. Đối với các nhà giao dịch crypto, đây cũng là một lời nhắc nhở thời đại: hãy nhìn vào tài sản dự trữ cơ bản, hãy nhìn vào tốc độ lưu thông của nó, và hãy đặt câu hỏi liệu giá trị đó có thực sự được đảm bảo — hay chỉ là một lớp sơn nữa trên một bức tường đang nứt toác. Trong thị trường, điều tương tự cũng đang diễn ra. Và thị trường luôn có cách để trừng phạt sự thiếu trung thực.

