Tuần trước, Goldman Sachs tung ra một con số khiến tôi phải dừng lại giữa ly cà phê sáng ở Warsaw: tỷ lệ phân bổ tài sản vào cổ phiếu của hộ gia đình và tổ chức Mỹ đã chạm 65% – cao hơn cả đỉnh năm 2000. Tôi nhìn lịch: cuối tháng 7/2024. Thị trường đang sideway, nhưng con số này nói rằng mọi người đã đặt cược gần như toàn bộ vào một hướng.
Hãy quay lại bối cảnh. Lần cuối cùng tỷ lệ này ở mức tương tự là thời kỳ dot-com, khi Nasdaq lao dốc 78% sau đó. Năm 2007, trước khủng hoảng tài chính, con số cũng loanh quanh 60%. Nhưng lần này, câu chuyện khác. Chúng ta đang ở kỷ nguyên của đầu tư thụ động – ETF, chỉ số hóa, và dòng tiền định kỳ từ 401(k). Cục Dự trữ Liên bang đã bơm thanh khoản khổng lồ trong đại dịch, và AI đang thổi bùng kỳ vọng tăng trưởng năng suất. Tôi nhớ lại DeFi Summer 2020: khi mọi người đổ xô vào yield farming, tôi từng viết rằng “APY 1000% không phải là cơ hội, mà là dấu hiệu của sự cùng cực”. Nhưng lần này, tỷ lệ 65% có thực sự là tín hiệu đỉnh?
Goldman Sachs nhấn mạnh rằng bản thân mức cao kỷ lục không phải là tín hiệu bán. Họ đúng về mặt cơ chế: dòng tiền định kỳ từ lương hưu và các quỹ chỉ số sẽ tiếp tục đổ vào bất kể định giá. Nhưng họ cũng thừa nhận rằng “đạn dược” cho các đợt mua mới đang cạn dần. Nếu 65% tài sản hộ gia đình đã ở cổ phiếu, thì còn bao nhiêu để mua thêm? Đây là bài toán biên: lực mua tương lai phụ thuộc vào thu nhập mới và vay nợ, chứ không phải tái phân bổ từ trái phiếu – vì trái phiếu giờ chỉ còn 25%.
Điểm mấu chốt nằm ở cấu trúc tập trung. Theo dữ liệu từ Bloomberg, chỉ 7 cổ phiếu công nghệ lớn nhất (Apple, Microsoft, Nvidia, Alphabet, Amazon, Meta, Tesla) chiếm gần 30% vốn hóa S&P 500. Phân bổ 65% đó thực chất là đặt cược vào một nhóm cực kỳ hẹp. Tôi nhớ lại năm 2017, khi tôi săn ICO của Status Network: cả thị trường đổ vào token, nhưng chỉ vài dự án có giá trị thực. Sự tập trung tương tự đang diễn ra ở Phố Wall. Nếu AI kỳ vọng bị vỡ – chẳng hạn như doanh số GPU của Nvidia giảm tốc – thì “giao dịch đông đúc” sẽ biến thành một cuộc tháo chạy không lối thoát.
Nhưng đây mới là phần phản trực giác: mức phân bổ cao không có nghĩa là thị trường sẽ sụp đổ ngay lập tức. Tôi đã chứng kiến điều này trong bear market 2022 – khi tôi viết loạt bài “Lời khuyên từ chu kỳ 2018”. Bitcoin giảm 70% nhưng stablecoin vẫn sống, DeFi vẫn hoạt động. Thị trường không chết vì định giá cao, mà chết vì một cú sốc khiến thanh khoản biến mất. Với cổ phiếu Mỹ, cú sốc đó có thể đến từ lạm phát dai dẳng buộc Fed không cắt giảm lãi suất, hoặc từ một sự kiện địa chính trị lớn. Điểm yếu thực sự không phải là “đỉnh”, mà là sự thiếu đa dạng trong danh mục.
Vậy câu hỏi đặt ra: chúng ta nên làm gì? Tôi không tin vào việc dự đoán đỉnh. Nhưng tôi tin vào việc đọc tín hiệu. Một tín hiệu quan trọng là dòng vốn ETF: nếu hai tuần liên tiếp trái phiếu ETF thu hút nhiều tiền hơn cổ phiếu ETF, đó là dấu hiệu chuyển dịch. Một tín hiệu khác là tỷ lệ Bull/Bear của nhà đầu tư cá nhân (AAII): nếu phe Bull vượt 50%, đó thường là đỉnh. Cuối cùng, theo dõi chỉ số Dow Jones Transport – nếu nó phá vỡ dưới đường trung bình 200 ngày trong khi Dow Jones Industrial vẫn tăng, đó là sự phân kỳ cảnh báo suy thoái.
Takeaway: Tỷ lệ phân bổ 65% không phải là lời tiên tri về ngày tận thế, nhưng nó cho thấy chúng ta đang ở giai đoạn mà động lực tăng giá phụ thuộc hoàn toàn vào câu chuyện (AI) và dòng tiền định kỳ. Bất kỳ sự gián đoạn nào vào hai yếu tố đó cũng sẽ kích hoạt một sự điều chỉnh mạnh. Câu hỏi không phải là “liệu có điều chỉnh không”, mà là “điều gì sẽ kích hoạt nó”. Khi tôi nhìn vào lịch sử, tôi thấy rằng những đỉnh cao nhất thường được tạo ra khi mọi người nghĩ “lần này khác”. Và tôi, với kinh nghiệm 22 năm trong ngành, vẫn chưa thấy một lần nào thực sự khác cả.


